Muôn dặm xa xăm, quan san ngh́n trùng cách trở, cho nên anh chị em chúng tôi tưởng nhớ quê hương, mượn nghệ thuật truyền thông bắt nhịp cầu liên lạc về Tổ Quốc.

 

 

     Trang Nhà

 

Mục Lục

 

Rừng Người Lao Động
Những Sự Kiện
Vấn Nạn Đất Nước
Dân Chủ Đa Nguyên
Câu Lạc Bộ Dân Chủ
Văn Học Nghệ Thuật
Trung Tâm Việt Học
   

   
    Tiểu Thuyết Giả Sử

 

 

Anh Hùng Nam Việt
   

   

Télévision

Ước Vọng Toàn Dân

Lật Lại Hồ Sơ Đen

Việt Nam Trung Hoa

Hôm Nay Mai Sau

Dặm Trường Quê Hương

Đất Nước Lưu Danh

Dân Tộc Sinh Tồn
   

 

Thảo Luận

B́nh Luận

Ư Kiến

Báo Lưu Trữ
   

 

Tiếp nhận thư tín :

 

Trang Nhà  :

 

   

Chủ Nhiệm : Viên Dung

Tổng B.T : Sông Dinh

Ban Biên Tập :

Trần Đại Trường, Nguyễn Trung Châu, Nguyễn Giang Thành, Mai Ḥa Hiệp, Lê B́nh Định, Cổ Hoa Trà, Chu Hậu Hạp, Đinh Tứ Hải, Phạm Thiên B́nh, La Hối, Huỳnh Thiện Nam, Phan Ngọc Linh.

 
   
   
   
   
   
   
   
   
   

 

 

 

 

Google
Saigonbao.com
Thông Luận
Tổ Quốc
Nhân Ái

Đất Việt

Photoht

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

     31
Phạm Quế Dương
Nguyễn Thanh Giang
Phạm Hồng Sơn
Lê Chí Quang
Nguyễn Vũ B́nh
Vi Đức Hồi
Nguyễn Thượng Long
Nguyễn Gia Kiểng
Nguyễn Văn Lư
Trần Khải Thanh Thủy
Lê Thị Công Nhân
Nguyễn Văn Đài
Hà Sĩ Phu
Nguyễn Đan Quế
T.T.Thích Quảng Độ
Trần Dũng Tiến
Tiêu Giao Bảo Cự
Bùi Ngọc Tấn
Bùi Minh Quốc
LM  Chân Tín
Lê Quốc Quân
Nguyễn Xuân Nghĩa
Phạm Văn Trội
Lê Hồng Hà
Vũ Văn Hùng
Trần Kim Anh
Nguyễn Đan Quế
Nguyễn Phương Anh
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Con Đường Đầy Máu Xương

Và “ Tẹn Dũng Khả Ố ”

  Sơn Tùng

Trong bốn đúa con mồ côi của Lênin c̣n sót lại trên thế giới, Trung Cộng và Việt Cộng đă “đổi mới” kinh tế, trở lại con đường làm ăn theo kiểu tư bản được gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xă hội”. Một cái tên đầu gà đít vịt, nghe rất chói tai, nhưng thực chất là đă “chia tay xă hội chủ nghiă” rồi, chỉ c̣n mượn cái tên để có cớ độc đảng chuyên chế, để một nhóm người độc quyền cai trị và làm giàu trái phép.

Hai đứa con mồ côi kia là Bắc Hàn và Cuba th́ c̣n tiếp tục kiên tŕ đi theo con đường xă hội chủ nghĩa, không chịu “đổi mới”, dù chỉ là về kinh tế. Thế nhưng, mới đây, trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi dành cho nhà báo Mỹ Jeffrey Goldberg, khi được hỏi hệ thống chính trị và kinh tế của nước Cuba có đáng để được “xuất khẩu cách mạng” không, Fidel Castro đă trả lời: “Xuất khẩu cái ǵ? Kiểu mẫu của Cuba đă không c̣n xài được ngay cả với chúng tôi.” “Con khủng long già” khi gần đất xa trời đă phải rống lên những tiếng bi thương, thú nhận sự thất bại của chủ nghĩa xă hội. Bắc Hàn cũng đang đứng trước một tương lai vô định với một xă hội nghèo đói và chưa biết chuyện ǵ sẽ xảy ra khi “lănh tụ kính yêu” bệnh hoạn Kim Jong-il nằm xuống.

Thật ra, đă từ lâu, hơn ai hết, những thành phần được coi là “kiên cường” nhất của chủ nghiă Mác-Lênin đă biết con đường của họ sẽ đi về đâu. Trong cuốn “The World Was Going Our Way: The KGB and the Battle for the Third World” (Thế giới đang ngả về phe ta: KGB và cuộc chiến đấu cho Thế giới Thứ Ba), xuất bản năm 2005, Christopher Andrew, sử gia người Anh chuyên ngành t́nh báo, đă thuật lại một chuyện diễn ra trong cuộc họp kín của các cơ quan t́nh báo của những nước thân Liên Sô hơn 20 năm trước, xin trích dịch như sau:

“Tại cuộc hội nghị cuối cùng của các cơ quan t́nh báo trong khối Sô-viết (gồm cả Cuba, Mông Cổ và Việt Nam) ở Đông Đức năm 1988, những bài phát biểu đă có những chuyện khôi hài đen mà trước đó không ai có thể nghĩ tới. Thí dụ, người lănh đạo của một phái đoàn đă đặt câu hỏi: ‘Chủ nghĩa xă hội là ǵ?’ – và rồi người ấy tự trả lời rất phản động: ‘Là con đường khó khăn nhất và cực h́nh nhất để tiến từ chủ nghĩa tư bản tới chủ nghiă tư bản.’

Có lẽ đây là một chuyện khôi hài đen hay nhất, cũng là một định nghĩa đúng nhất về chủ nghĩa cộng sản, và đă trở thành một lời tiên tri v́ một năm sau đó, “bức tường ô nhục”chia đôi Bá-linh bị nhân dân Đức đứng lên phá sập và khối cộng sản Đông Âu sụp đổ, kéo theo sự tan ră của Liên-Sô, để tất cả trở về con đường tư bản.

Đế quốc Đỏ Sô -viết, “cái nôi cách mạng vô sản” thế giới trong Thế kỷ 20 bị hạ huyệt, để lại bốn đứa con mồ côi mà nhiều người lúc ấy nghĩ rằng chỉ sống thêm được vài năm. Họ đă lầm, chúng c̣n sống dai cho tới ngày nay, và đang chứng minh “chủ nghiă xă hội là con đường khó khăn nhất và cực h́nh nhất để tiến từ chủ nghĩa tư bản tới… chủ nghĩa tư bản”.

Trước tiên là Tàu Cộng. Chiếm được chính quyền và làm chủ Hoa lục năm 1949, Đảng Cộng sản Trung Hoa do Mao Trạch Đông lănh đạo đă giết khoảng 65 triệu dân Tàu để tiến lên xă hội chủ nghiă qua chính sách “bước tiến nhảy vọt” và cuộc “cách mạng văn hoá” hết sức dă man và hoàn toàn thất bại. Để cứu nguy nền kinh tế bế tắc, Đặng Tiểu B́nh đưa ra lư thuyết “mèo trắng mèo đen cũng được” (miễn là mèo bắt được chuột) để trở lại làm ăn theo kiểu tư bản, bất kể chế độ là xă hội chủ nghiă. Nhưng đă phải mất nhiều năm và nhiều nạn nhân nữa, kể cả chính Đặng Tiểu B́nh, để Cộng sản Tàu tiến tới… chủ nghĩa tư bản! Ngày nay, sau hơn 20 năm làm ăn theo kiểu tư bản, Cộng-Hoà Nhân-Dân Trung Hoa, tức Trung Cộng, vừa hănh diện tuyên bố đă vượt qua Nhật để trở thành nền kinh tế lớn thứ nh́ trên thế giới, chỉ đứng sau Hoa Kỳ. Tuy nhiều nhà kinh tế trên thế giới không nh́n nhận khoa trương  này, Trung Cộng tiếp tục bành trướng, cả về kinh tế và quân sự, tạo thành mối đe dọa ngày càng lớn cho sự ổn định của trật tự thế giới. Kinh tế phát triển theo chủ nghĩa tư bản, nhưng Đảng Cộng sản Tàu vẫn đang cai trị một tỉ rưỡi dân bằng “chuyên chế vô sản” nên chế độ cộng sản giả hiệu ấy đang ở trên sóng ngầm mà nhiều nhà quan sát tin rằng có lúc sẽ sụp đổ, để cuộc cách mạng vô sản của Đảng Cộng sản Tàu đi trọn “con đường khó khăn và cực h́nh nhất để tiến từ chủ nghiă tư bản tới… chủ nghĩa tư bản”.

Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đang đi theo con đường của Đảng Cộng sản Trung Hoa. Với chiêu bài “giải phóng”, chống thực dân Pháp, đánh đế quốc Mỹ, Đảng Cộng sản Việt Nam, núp sau cái tên giả “Đảng Lao Động”, đă giết hơn một triệu người Việt gồm những người bị kết tội Việt gian, phản động, địa chủ, phú nông… Sau khi chiếm được miền Nam năm 1975, vứt bỏ cái tên giả Đảng Lao Động để trở lại nguyên h́nh Đảng Cộng Sản, đổi tên nước thành “Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, những người cầm quyền ở Hà-nội đă lùa cả nước “tiến mau tiến mạnh lên chủ nghĩa xă hội” để vài năm sau  xuống hố cả nút, phải bắt chước Cộng sản Tàu “đổi mới”, trở lại con đường “kinh tế thị trường” để ngoi lên. Ngày nay, Việt Nam có những tư bản đỏ, gọi là “đại gia”, giàu hàng trăm triệu, có thể hàng tỉ đô-la, trong khi đại đa số dân nghèo chạy ăn từng bữa.

T́nh trạng Việt Nam ngày nay vừa được tường tŕnh trong một bài tựa đề là “Odious Dung” của Nhà báo kỳ cựu Roger Mitton từ Sài-g̣n gửi cho nhật báo Washington Times. Cái tựa đề “Odious Dung” có thể hiểu là “Tên Dũng Khả Ố” hay “Đống Phân Đáng Tởm”. Tác giả đă có dụng ư chơi chữ?

Roger Mitton thuật lại việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhân lễ kỷ niệm 65 năm ngày thành lập lực lượng “Công an Nhân dân”, đă kêu gọi bộ máy kềm kẹp này tiếp tục thẳng tay đàn áp những tổ chức chính trị đang manh nha thành lập, đe dọa sự độc quyền thống trị của Đảng Cộng sản.

Bài báo nhắc tới những vụ bắt giữ và truy tố hàng chục người gần đây bị kết tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” dù họ chỉ là những người cổ vũ dân chủ, tự do chính trị.

Mitton nói rằng việc phát triển kinh tế tại Việt Nam, “nếu có”, đă đi đôi với những biện pháp đàn áp ngày càng khắc nghiệt hơn chống lại bất cứ h́nh thức chính trị đa nguyên nào. Những hành động mà nhiều nhà ngoại giao phương Tây gọi là ‘ngu xuẩn và khó coi”.

Tác giả cũng chỉ trích thái độ im lặng đáng ngạc nhiên của Bộ Ngoại giao, Toà Bạch Ốc và cả Quốc hội Mỹ. Không những chỉ im lặng đồng loă, Nghị sĩ (Dân chủ) John Kerry, chủ tịch Ủy ban Ngoại giao Thượng viên Hoa Kỳ, c̣n lên tiếng ca ngợi “tiến bộ” của CSVN trong dịp kỷ niệm 15 năm thiết lập bang giao Washington – Hà-nội như sau: “Sinh hoạt chính trị trong nước Việt Nam đang dần dần thay đổi, trở nên cởi mở và trong sáng hơn”.

Roger Mitton mỉa mai: “Quả nhiên như vậy. V́ thế mà (CS) Việt Nam đă bắt giam ông Hoàng (Phạm Minh Hoàng) và ông Định (Lê Công Định) và tất cả những người khác. V́ thế mà họ cấm chỉ tất cả mọi đảng phái chính trị khác. V́ thế mà họ kiểm duyệt gắt gao Internet. V́ thế mà mỗi ngày Thứ Ba hàng tuần các chủ nhiệm báo trong nước phải tập họp tại Bộ Thông Tin để được cho biết được phép viết cài ǵ và không được viết cái ǵ. Đúng vậy, thưa ông Kerry, mọi sự đang trở nên cởi mở hơn và trong sáng hơn tại Việt Nam. Và lợn cũng đang bay cao hơn nữa, ông biết không.”

Và, Roger Mitton nhắn gửi Hà-nội: “Không có ǵ sai trái với những người hoạt động chính trị. V́ như Tổng thống Kennedy đă nói: ‘Hoạt động chính trị là trách nhiệm cao nhất của một công dân’”.

Sau đó, Mitton nói về những tin xấu của nền kinh tế Việt Nam: Sự suy sụp giá trị của đồng tiền Việt Nam, thâm thủng mậu dịch lên tới 7.4 tỉ Mỹ kim, tăng gấp đôi trong bảy tháng đầu năm, thị trường chứng khoán VN tồi tệ nhất thế giới.

Nhà báo Mitton nhận xét rằng chế độ cộng sản VN không chỉ ném những người vô tội tranh đấu cho dân chủ vào nhà tù, nó c̣n chứng tỏ rơ ràng là bất lực trong việc điều hành kinh tế.

Lời nhắn gửi thứ hai mà Roger Mitton dành cho “những con khủng long cổ quái” ở Hà-nội là hăy suy xét xem tại sao, dù đang trải qua những bất ổn xă hội, nền kinh tế của Thái Lan đang tăng vọt. Đó là v́ chính quyền Thái nâng đỡ khu vực tư doanh nhưng không đóng vai tṛ dẫn dắt, điều khiển như Hà-nội đang làm.

Roger Mitton kết luận bài báo bằng lời khuyên những viên chức ngoại giao mơ ngủ ở Foggy Bottom (nơi Bộ Ngoại giao Mỹ tọa lạc) đang bào chữa cho Hà-nội, cùng với các chiến lược gia lừa dối công luận ở Ngũ-giác-đài đang ve vuốt CSVN để ngăn chặn sự bành trướng của Bắc Kinh, hăy nghiêm chỉnh t́m hiểu xem chuyện ǵ sai trái đang xảy ra tại Việt Nam.

Nếu nghiêm chỉnh t́m hiểu, họ sẽ có câu trả lời không mấy khó nhọc: Cộng sản Việt Nam đang trên “con đường khó khăn và cực h́nh nhất để tiến từ chủ nghiă tư bản tới… chủ nghĩa tư bản”.

Thật vậy, với nền “kinh tế thị trường theo định hướng xă hội” quái thai què quặt hiện nay, và với phong trào tranh đấu đ̣i dân chủ ngày càng lớn mạnh, chế độ cộng sản giả hiệu tại Viêt Nam không thể tồn tại lâu. Sự ngoan cố của “những con khủng long cổ quái” chỉ kéo dài thời gian dẫy chết và gây thêm tội ác với dân tộc Việt Nam, làm hao tổn thêm nhiều máu xương người vô tội.

Hai đứa con mồ côi khác của Lênin, Bắc Hàn và Cuba, cũng có những dấu hiêu cho thấy đang trên con đường tiến tới chủ nghiă tư bản, tuy chậm chạp và nhiều khổ đau hơn.

Tóm lại, chủ nghĩa cộng sản là một thí nghiệm điên rồ và tàn bạo nhất trong lịch sử loài người, một  “con đường khó khăn và cực h́nh nhất để tiến từ chủ nghiă tư bản tới… chủ nghĩa tư bản”, đúng như định nghĩa của chính người cộng sản.

  Sơn Tùng

17.9.2010

MITTON: Odious Dung

Hanoi leader crushes dissent and the economy

By Roger Mitton

The Washington Times

5:32 p.m., Thursday, September 2, 2010

Illustration: Nguyen Tan Dung

Bas du formulaire

HO CHI MINH CITY

Let's take the really bad news first. Not only did it stink, but the Obama administration, which should lambast this kind of thing, held its nose and instead ramped up its ongoing courtship of Hanoi as a hedge against China.

Last week, at the 65th anniversary of Vietnam's public security forces, Prime Minister Nguyen Tan Dung urged the police to continue to crush relentlessly any fledgling political bodies that might threaten the dominance of the ruling communist regime.

He told the massed ranks of the state security services to fight the "cunning plots of hostile forces and to prevent political opposition parties setting up to threaten our government."

Vietnam's constitution forbids the creation of any political party except the Communist Party of Vietnam. Keep that in mind when you castigate nearby Burma, which may oppress opposition parties horribly but at least allows them to exist.

Days before Mr. Dung's odious exhortation, its effects were demonstrated starkly once again when the police arrested professor Pham Minh Hoang, a lecturer in applied mathematics at the Ho Chi Minh City Institute of Technology.

Mr. Hoang was charged with belonging to an opposition group, and during his arrest, the police read out Article 79 of Vietnam's penal code, which bars "activities aimed at overthrowing the government."

Under this provision, the authorities have detained dozens of pro-democracy activists, teachers, lawyers and independent bloggers and sentenced them to many years in jail.

Last month, the noted lawyer Le Cong Dinh lost his appeal against a five-year sentence for "trying to overthrow the state" and went back to his cell along with his fellow pro-democracy advocates - one of whom was sentenced to 16 years.

These men also were convicted of espousing "peaceful evolution" - the notion that as a country develops economically, there will be a concurrent societal evolution that will permit greater political openness.

Bas du formulaire

This idea, often touted by quislinglike Western governments as they lean over backward to excuse certain "strategically valuable" regimes such as Vietnam, Saudi Arabia and Ethiopia, has proved fallacious more often than not.

That certainly has been the case in Vietnam, where economic development has, if anything, been accompanied by more and more draconian moves against any form of political pluralism.

A Canadian diplomat in Hanoi told me that the country was going backward and its brutal crackdown on citizens espousing peaceful evolution made him "despair."

One of his American diplomatic colleagues informed me that public security officials claimed quite aggressively that political dissidents were criminals. "That is stupid and offensive," he said.

Yet there was a stunningly muted response from Foggy Bottom and the White House and even from Congress.

Indeed, last month, on the 15th anniversary of the normalization of ties between Washington and Hanoi, the Senate Foreign Relations chairman and great liberal Democrat Sen. John Kerry, said, "Vietnam's domestic politics are gradually changing, becoming more open and transparent."

Of course they are. That's why the Vietnamese arrested Mr. Hoang and Mr. Dinh and all the rest. That's why they ban all other political parties.

That's why they rigorously censor the Internet.

That's why, every Tuesday, the nation's editors-in-chief troop over to the Information Ministry to be told what they can and can't write.

Sure, Mr. Kerry, things are getting more open and transparent in Vietnam. And pigs are flying higher, too, you know.

Bas du formulaire

Memo to Hanoi: There is nothing wrong with people getting involved in politics. As President Kennedy said: "Political action is the highest responsibility of a citizen."

And now the bad news:

Vietnam has a collapsing currency. On Aug. 17, the same day when Mr. Hoang was arrested, Mr. Dung's government devalued the dong for the third time since November.

After the official 2.1 percent devaluation, the dong plummeted further and was not helped when a government adviser let slip that Vietnam risked a foreign-currency liquidity "shock."

Its currency has now slumped 5.2 percent this year - the worst performance of 17 monitored Asian currencies.

Vietnam also has racked up a catastrophic trade deficit this year that has nearly doubled to $7.4 billion in the seven months to July.

It also has the world's worst-performing stock market. The benchmark VN Index has dropped 8.4 percent this month - the most of 93 markets tracked by Bloomberg globally.

Mr. Dung's communist regime is not only throwing innocent pro-democracy advocates into jail, but it has proved utterly inept at running an economy.

Second memo to the dinosaurs: Consider why, despite social unrest, Thailand's economy is booming.

The reason lies in last week's comment by Industry Minister Chaiwuti Bannawat, who said, "The government has a role to play in supporting the private sector, but not leading it. I don't believe the government is more capable than the private sector."

Bas du formulaire

That last sentence should be blown up and hung over the desk of every Vietnamese official involved in leading its still largely state-run economy into bankruptcy.

And the sleeping apologists down at Foggy Bottom, along with the misguided strategists at the Pentagon who are coddling Hanoi in order to curb the rise of China, would be strongly advised to take a long, cold look at what's going wrong in Vietnam.

Roger Mitton is a former senior correspondent with Asiaweek and a former bureau chief in Washington and Hanoi for the Straits Times of Singapore.

© Copyright 2010 The Washington Times, LLC

  31